Status of Trien Le Vinh

Trien Le Vinh

371 Credits Price: USD/hr
  • Location:
  • Gender:
  • Languages:
  • Transports:
  • Foot
    Bicycle
  • Availability:
  • Night
  • Interest:
  • Art & Culture
    Nature & Environment
About me:

Contact list (43)

A Nice Surprise Gift from Professor Marcus D. Ingle.
Thank you Professor Ingle and Ms. Hue Duong for giving me a very good English version of my recent article "Nhân Quốc Hội bàn về Biển Đông: Hoàn cảnh, Tâm Thế, Tầm Nhìn và Di Sản" Many more thanks for your interest in the article!

(Professor Marcus Ingle là Giáo Sư về Khoa học Lãnh đạo và Quản trị Công tại trường Quản trị Công Hatfield thuộc Đại học Portland State Hoa Kỳ. Ông có nhiều năm và nhiều dự án hỗ trợ nâng cao năng lực quản trị công tại Việt Nam, từ trung ương đến địa phương. Rất vui khi bài báo gần đây của tôi bằng tiếng Việt nhưng được ông quan tâm. Vui và bất ngờ hơn khi nhận được từ ông bản dịch sang tiếng Anh của bài báo. Post bản tiếng Anh ở đây để bạn nào thích thì đọc và chia sẻ lại bài báo lần nữa)

Translated in November 2019
by Ms. Hue Duong, PhD Candidate
Portland State University for
Vietnam-Oregon Initiative (VOI)

On the occasion of the National Assembly discussion about East Sea: Situation - Perspective - Vision - Legacy

• LÊ VĨNH TRIỂN, Author (School of Government, UEH, HCMC, Vietnam)
• 22/10/2019 11:37

The author believes that current strategic moves of national leaders should be founded on a long-term vision that actively prioritizing on developing an independent, sustainable, prosperous nation as a legacy that would make any force of power, especially from China, hesitate to cause any harm.

Reviewing recent arguments and discussions in the media, social media, and mainstream press about the condescension of China's stance against smaller countries in the region - particularly to Vietnam, China has intruded/ violated, without any hesitation, the exclusive economic zone and continental shelf of Vietnam - the author saw the connections between the past, the present, and the future of our nation, and apprehended the causal effect of the nation's situation to perspectives of intellectuals, businessmen, and government officials, thereby affecting their process on forming legacy on the nation's future (the author(s) regarded intellectuals and government officials as representatives of people of a nation).

The author believes that current moves of national leaders should be founded on a long-term vision that actively prioritizing on developing an independent, sustainable, prosperous nation as a legacy that would deter any expansionist power, especially from China to cause any harm.

Situation, Perspective, and Vision

Our ancestors used to say hardship inhibits flexibility and wise strategies; poverty leads to cowardliness. Those are mostly true at individual and household level. Saying “mostly true" because on the one hand it is not necessarily true for every individual or every family in trouble, and on the other hand, there are people who are not in hardship yet not wise, or who are rich yet still coward.

There are individuals and families who are poor, but not cowardly, determined to rise and overcome fate because they themselves (if they are individuals) and their parents (if they are family) have a vision - they see opportunities and expectations for future changes, maintaining inheritance and family recipe to be success... or just simply focusing on learning, avoiding the temptation of temporary money, for instance. Those individuals and families might be poor, but not cowardly; they are soon getting out of poverty and respected thanks to their determination and vision. Having a vision helps them to be determined because they well see their path.

That's at individual and family level. At the nation level, a nation is the result of the collective work of all families. Leaders of a nation must not allow themselves to be inferior, because that would make the country inferior. Leaders of a nation must not have an obscure vision, because that would ruin their entire nation. A nation can be lack of resources at times but must not be weak; intellectuals and government officials (i.e. people and government) must not recede themselves as little guys (cowardly vision), only then we would have a long term vision and be proactive with changes in the region and in the world, instead of waiting until the changes take place and passively cope and depend on them.

Intellectuals and leaders of a nation must be cautious not being weakened by country's difficult circumstances. A nation can be poor (e.g. has low GDP), but Intellectuals and leaders of a nation must not let themselves have the mindset of a little guy, only then they would have a broad vision to lift the country out of poverty and then develop.

Recently, some intellectuals argued that our nation is poor so we need to recede and stay humble; they also interpreted Vietnamese history in that way. They said Vietnamese should learn from ancestors who were silenced and had endured China like a feudalist in the past.

They also said that because Vietnam is a small country and we depends on China on every aspect, it has to accept the fate of being weak and has to avoid bothering China.

So sad they regarded the state of the country and developed their lowly cowardly attitude that way. It can be seen that these intellectuals can't foresee any good prospects for our country. The fear of Chinese retaliation paralyzes them. Arguably, even when our country gets wealthier, there will still be people like them who still cowardly put themselves at weaker position.

So why can it be said that their historical interpretation is pure sophistry? Firstly, our fathers might have been aware of the fact that we're a small nation and needed to maintain peaceful relationships to future development; but they had never been cowardly. Desired for peace but never compromised when an inch of land is violated. Nguyễn Trãi made it clear "Though [our nation] can be strong or weak differently through time/ Yet there've been extraordinary leaders in every generation". Obviously, our ancestors determined that even though the power balance might have changed through time, we were not always weak and the North (i.e. China) were not always strong. We defeated their strongest army in their most monumental dynasties. Some examples:

- Lê Đại Hành / Lý Thường Kiệt destroyed the Sung’s army and subjugated the Champa’s. Notably, Ly Thuong Kiet’s victory was realized in the golden age of the Sung Dynasty of Wang An Shi (Vuong An Thạch)

- Trần Hưng Đạo three times ravaged the Mongolian when the Mongol state was the world most powerful empire at the time (The Mongol and then Qing’s rule over China were a heavy slap on the hegemonic Tianxiaguan of China).

- Lê Lợi/Nguyễn Trãi defeated the mighty Ming dynasty, founding the Le dynasty had periods in the history with remarkable achievements.

- Tây Sơn defeated the Qing army in their extremely prosperous Qianlung dynasty

- In the time of Gia Long, Minh Mạng, the Vietnamese territory expanded like never before. The Qing Dynasty during that period was unlikely to be more powerful than Vietnam

That is not to mention the sophistication of the global context: It's the age of globalization now, not the era of "big fish eats small fish" like in the medieval time anymore. The nations today must abide by international law, today’s large nations cannot behave as tyrannically as in feudal ages.

If large countries act in tyrannical ways and disobey international law, while smaller countries insist to be little guys without trusting in international law, then they have put themselves in the position to be controlled by larger countries and lose their rightful strengths. In other words, smaller countries then accept the disobedience to international laws of larger countries.

Perspective, Vision, and Legacy

Apparently, the possibility of national leaders being humble and put themselves in lower positions is bigger in smaller countries than larger countries. They, therefore, narrow down their vision and turn themselves into puppets of tyrannic countries. To prevent that from happening, leaders of smaller countries must always maintain their strong-will and far-reaching vision, must proactively participate in developing international relations, thereby move our nation forward while achieving the goals of becoming a strong nation and protecting ourselves from threatens from tyrannic countries.

Without such a mind and vision, Lee Kuan Yew couldn't have left the legacy of a small but strong and respected Singapore. Without such a mentality and vision, leaders of Japan, by implementing reforms in the 19th century and after WWII, couldn't have turned the country into a superpower that China could not threaten (if not to say otherwise).

Similarly, if the leaders hadn't had the vision to see the need to democratize their nation in the 1970s and 1980s, then countries like Taiwan and South Korea would not be able to build trust and have the support from Western democracy, they wouldn’t have achieved economic and ideological breakthroughs compared to China, to lift the country from the middle-income trap, to move forward vigorously and to limit the threat of annexation from China.

Like Japan, South Korea, Taiwan, and a little further away from China geographically which is Singapore, Vietnam is a relatively small country compared to China. Fate has placed Vietnam next to a giant nation in every way. For a country like China, it’s easy to see that their leader naturally acquires a tyrannical attitude and foresight.

With a population of nearly a fifth of the world's population, it would be difficult to understand if their leaders has no ambition to usurp the world under its hegemony. Simply put, in a game of 5 people, it’s easy to see that an individual will tend to have the ambition and have more opportunity to compete for hegemony. Compared to Vietnam, with a population of one-seventieth of the world, Vietnam alone will have almost no mind to take the world, making 69 others its vassal states.

Vietnam, therefore, has always been faced with Chinese tyranny, always negatively and directly influenced by the vision of Chinese leaders. In such a situation, if the Vietnamese intellectuals and leaders are not alert to the feeble mindset that inhibits their broad vision; if they just concentrate on discussing and solving the consequences of domestic problems and geopolitical fluctuations passively without foreseeing changes and opportunities that time may bring, they will leave a legacy as a country that "does not want to develop", with businessmen who lack motivation, with intellectuals who are too lazy to think, with a government that increasingly dependent on China, a country that has leaders with tyrannical spirit and the vision of overtaking the world as the hegemon ([hegemony] worldview).

Although it is well-known in history that Chinese leaders’ vision (the [hegemony] worldview) was sometimes beaten up (Mongolia, Manchu once ruled China, as well as the Qing with a lowly coward mind, always considered themselves the center of the universe, defeated by a coalition of eight countries). It’s important to clearly understand that Chinese leaders through generations have always see people on earth as their vassals. All their development theories, even the ones adapted from another country, also serve for their hegemony purpose, which firstly to annex weaker neighboring countries. If small countries follow Chinese ideology, and think that is a universal worldview, it would lead to dependence and loss of independence in their thinking. Without an independent and proactive vision, they will eventually fall into a trap, obeying Chinese [hegemony] vision.

China's escalation of harassment activities in the East Sea, especially the Vanguard Bank (Bãi Tư Chính) incident, clearly shows the Chinese government's ambition to monopolize the East Sea. Vietnam needs to make a point that territorial issues cannot be constrained by any ideological barrier, albeit disguised with a "common vision," to prevent Vietnam from speaking up to defend our territory. Vietnam needs to be cautious of this ideological “common vision”, it may cause us to lose strong support from other countries.

Finally, learning [Chinese] economic management and social management may be necessary. However, duplicating their work will lead to the dependence and increasingly reliance on Chinese model. This will gradually destroy creativity and independent vision. If our nation’s leaders and intellectuals are no longer seeking our own path and developing for themselves a broad and proactive foresight, they will not be able to lead the country to prosperity and strength - a legacy for our descendants to preserve and develop.

The aforementioned lessons from the East Asian countries over the past two centuries proved that independent thinking and independent vision are the beginnings of self-reliance and prosperity of our nation!

"Though [our nation] can be strong or weak differently through time/ Yet there've been extraordinary leaders in every generation".

LÊ VĨNH TRIỂN

Original article in Vietnamese on following pages…

Nhân Quốc hội bàn về Biển Đông: Hoàn cảnh - Tâm thế - Tầm nhìn - Di sản

• 22/10/2019 11:37

Ảnh minh họa

Tác giả cho rằng các bước đi hiện tại của lãnh đạo quốc gia nên được đặt trong một tầm nhìn dài hạn, chủ động hướng đến một di sản gồm một ý thức dân tộc độc lập, một non sông phát triển vững bền, một Việt Nam cường thịnh đủ sức răn đe đối với bất cứ thế lực bành trướng nào, đặc biệt từ Trung Quốc.

Đánh giá các tranh luận, trao đổi thời gian gần đây trên các phương tiện truyền thông, qua mạng xã hội và một phần qua báo chí chính thống về sự ngang ngược của Trung Quốc đối với các nước nhỏ hơn trong khu vực - đặc biệt với Việt Nam, Trung Quốc đã tỏ ra không chút kiêng dè, ngang nhiên xâm phạm vùng đặc quyền kinh tế, thềm lục địa của Việt Nam - người viết cảm nhận mối quan hệ giữa quá khứ, hiện tại và tương lai của đất nước, và nhận thấy có ảnh hưởng nhân quả của hoàn cảnh đất nước đến tâm thế, đến tầm nhìn của trí thức, doanh giới và chính quyền, từ đó hình thành nên di sản của họ cho tương lai đất nước (tác giả nhấn mạnh hai thành phần trí thức và chính quyền như đại diện cho dân một nước).

Tác giả cho rằng các bước đi hiện tại của lãnh đạo quốc gia nên được đặt trong một tầm nhìn dài hạn, chủ động hướng đến một di sản gồm một ý thức dân tộc độc lập, một non sông phát triển vững bền, một Việt Nam cường thịnh đủ sức răn đe đối với bất cứ thế lực bành trướng nào, đặc biệt từ Trung Quốc.

Hoàn cảnh, tâm thế và tầm nhìn
Cha ông ta hay nói cái khó bó cái khôn; nghèo sinh hèn. Đây là đúc kết phổ biến ở góc độ cá nhân, gia đình. Nói “phổ biến” vì một mặt không hẳn sẽ đúng với mọi cá nhân, gia đình gặp khó, và mặt khác có người không gặp khó vẫn không khôn hay giàu nhưng vẫn hèn.

Có những cá nhân, gia đình tuy nghèo nhưng tâm thế không hèn, quyết chí vươn lên, vượt qua số phận vì bản thân (nếu là cá nhân) và bố mẹ (nếu là gia đình) có được tầm nhìn - nhận thấy được cơ hội và kỳ vọng vào thay đổi trong tương lai, giữ vững cơ nghiệp, bí quyết gia truyền… hay đơn giản là tập trung vào sự học, tránh những cám dỗ tiền bạc nhất thời chẳng hạn, thì cá nhân, gia đình đó sẽ tuy nghèo mà không hèn, thoát khỏi cảnh nghèo, có được sự kính trọng từ bên ngoài, nhờ vào quyết tâm và tầm nhìn của mình. Có tầm nhìn sẽ giúp họ có quyết tâm vì đã rõ con đường.

Đó là góc nhìn cá nhân, gia đình. Ở phương diện quốc gia, một quốc gia là tổng thể các gia đình, lãnh đạo quốc gia không được cho phép mình hèn kém vì nếu thế sẽ làm quốc gia hèn kém. Lãnh đạo quốc gia không được thiếu tầm nhìn, vì nếu thế sẽ làm bại hoại cả một dân tộc. Không thể như cá nhân hay gia đình bị cái khó bó cái khôn, nghèo hèn, quốc gia có thể có những lúc nghèo nhưng không thể hèn, trí thức (nghĩa rộng - dân) và chính quyền của quốc gia đó không được hèn kém (tâm thế kém cỏi) mới mong có một tầm nhìn dài hạn, đi trước và chủ động trước các thay đổi của thế giới và khu vực, không đợi đến khi thay đổi diễn ra rồi thụ động đối phó và lệ thuộc.

Trí thức và lãnh đạo quốc gia phải cảnh giác với tâm thế nhu nhược do bị ảnh hưởng bởi hoàn cảnh khó khăn của đất nước – không để tâm lý cái khó bó cái khôn, nghèo nên hèn giống như những cá nhân, gia đình thiếu trí tuệ và viễn kiến trong nuôi dạy con cái mình. Quốc gia có thể nghèo (GDP thấp chẳng hạn) nhưng trí thức và lãnh đạo quốc gia không được hèn thì mới có thể có một tầm nhìn xa rộng đưa đất nước thoát nghèo mà vươn lên.

Gần đây, có một số trí thức cho rằng nước ta nghèo nên phải nhịn nhục, đồng thời diễn dịch lịch sử Việt Nam theo hướng này. Rằng Việt Nam nên học theo cha ông ta đã nhịn Trung Quốc như từ bao đời phong kiến. Họ dẫn chứng về việc xin phong vương của các vua Việt Nam và việc triều cống của các triều đình Việt Nam với các triều đình Trung Quốc.
Họ còn cho rằng Việt Nam là nước nhỏ và yếu hơn Trung Quốc nên phải nhịn nhục, chấp nhận thân phận nhược tiểu. Với những lý lẽ này, họ biện minh cho mọi cách thức nhường nhịn và bằng mọi giá tránh gây phiền phức cho Trung Quốc vì Trung Quốc giờ là một đại cường còn Việt Nam là nước nhỏ đang lệ thuộc Trung Quốc mọi mặt.

Thật đáng buồn cho tâm thế hèn kém xuất phát từ sự đánh giá tình trạng đất nước như thế này. Có thể thấy những trí thức với tâm thế như vậy sẽ không trình bày được một tầm nhìn nào cho tương lai và triển vọng của đất nước, có thể nói họ lo sợ sự trả đũa của Trung Quốc đến tê liệt và không đưa ra được một giải pháp nào để đối phó. Có thể cho rằng nếu đất nước có giàu hơn sẽ vẫn tồn tại những thành phần với tâm thế này. Vì họ, dù có nghèo hay giàu, vẫn hèn như phân tích ở trên về góc độ cá nhân, gia đình.

Thế tại sao có thể nói sự diễn dịch lịch sử của họ là ngụy biện. Thứ nhất, ông cha ta có thể đã chấp nhận là nước nhỏ, cần giữ hòa khí (cấp thuyền, ngựa cho tàn quân của giặc ra về sau các cuộc chiến; xin sắc phong vương rất hình thức) chứ ông cha ta không hèn.

Mong muốn hòa bình nhưng không bao giờ nhân nhượng khi một tấc đất cương thổ bị xâm hại. Ông cha ta chấp nhận là nước nhỏ (tiểu), cần giữ hòa khí để phát triển chứ không hề yếu (nhược). Nguyễn Trãi đã rất dõng dạc “Dẫu cường nhược có lúc khác nhau/Song hào kiệt đời nào cũng có”. Rất rõ ràng, ông cha ta còn xác định cường - nhược hai bên có lúc này lúc khác chứ không phải lúc nào ta cũng yếu kém và phương Bắc lúc nào cũng hùng mạnh. Ngay trong hoàn cảnh các triều đại Trung Hoa hùng mạnh, thậm chí hung tợn, hừng hực khí thế, tràn sang xâm chiếm nước ta thì cũng thường bị đánh tơi bời…
Một vài ví dụ:
- Lê Đại Hành/Lý Thường Kiệt phá Tống bình Chiêm, đặc biệt thời Lý Thường Kiệt nhà Tống của Vương An Thạch là cực kỳ hưng thịnh.
- Trần Hưng Đạo ba lần đại phá Nguyên Mông khi đế quốc Mông Cổ hùng mạnh nhất lịch sử (Việc Mông Cổ và Mãn Thanh cai trị Trung Quốc sau này cũng là cái tát nặng nề vào cái thiên hạ quan tự huyễn hoặc của chính Trung Quốc).
- Lê Lợi/Nguyễn Trãi chống nhà Minh hùng mạnh, xây dựng nhà Lê có những giai đoạn trong lịch sử phát triển rực rỡ không thua kém gì các lân bang.
- Tây Sơn đánh tan tác quân nhà Thanh thời Càn Long cực thịnh…
- Thời Gia Long, Minh Mạng, bờ cõi Việt Nam mở rộng chưa từng có. Nhà Thanh giai đoạn đó không chắc hùng mạnh hơn Việt Nam…

Đó là chưa bàn đến khía cạnh ngụy biện về bối cảnh. Thế giới ngày nay là toàn cầu hóa chứ không phải thời quan hệ “cá lớn nuốt cá bé” giữa các nước như thời trung cổ. Các quốc gia ngày nay hành xử với nhau còn phải tuân thủ theo luật pháp quốc tế, các quốc gia lớn ngày nay không thể hành xử bạo ngược như thời phong kiến.

Nếu nước lớn có tâm thế bạo ngược, bất tuân luật pháp quốc tế và các nước nhỏ nếu cứ duy trì tâm thế hèn kém và không tin vào luật pháp quốc tế thì chính bản thân các nước nhỏ đã tự đặt mình vào thế áp đặt của chính các nước lớn, và tự đánh mất sức mạnh của thời đại mà mình đang dự phần. Hay có thể nói, các nước nhỏ nếu có tâm thế như thế đã chấp nhận sự bất tuân luật pháp quốc tế của các nước lớn.

Tâm thế, tầm nhìn và di sản

Có thể nói rằng, khả năng lãnh đạo các nước nhỏ rơi vào tâm thế nhu nhược là lớn hơn lãnh đạo ở các nước lớn, từ đó tầm nhìn hạn hẹp, mơ hồ thiếu tự chủ, tự biến mình thành con cờ của các nước lớn bạo ngược. Muốn không để tình trạng này xảy ra, lãnh đạo các nước nhỏ phải luôn xây dựng cho mình tâm thế mạnh mẽ, trí tuệ và viễn kiến xa rộng, chủ động tham gia vào điều chỉnh các quan hệ quốc tế, từ đó đưa đất nước tiến lên và mục tiêu sau cùng là một quốc gia vững mạnh cản trở các đe dọa từ các nước lớn bạo ngược.

Nếu không có tâm thế và tầm nhìn như vậy, Lý Quang Diệu đã không thể để lại một di sản là một Singapore nhỏ bé mà vững vàng và được tôn trọng. Nếu không có tâm thế và tầm nhìn như vậy, lãnh đạo các quốc gia như Nhật Bản khi canh tân đất nước thế kỷ 19 và sau thế chiến II đã không thể biến nước Nhật thành siêu cường khiến Trung Quốc không thể đe dọa (nếu không nói là ngược lại).

Tương tự như vậy, nếu các lãnh đạo không có tầm nhìn để thấy được yêu cầu dân chủ hóa đất nước trong thập niên 1970, 1980 thì các nước như Đài Loan và Hàn Quốc đã không có được sự tin tưởng ủng hộ từ các nền dân chủ phương Tây, không có được sự bứt phá về kinh tế và ý thức hệ so với Trung Quốc, để đưa đất nước thoát bẫy thu nhập trung bình, tiến lên mạnh mẽ và hạn chế những đe dọa thôn tính từ Trung Quốc.

Cũng như các nước Nhật Bản, Hàn Quốc, Đài Loan và xa Trung Quốc hơn một chút về mặt địa lý là Singapore, Việt Nam là một nước tương đối nhỏ so với Trung Quốc. Định mệnh đã đặt Việt Nam bên cạnh một quốc gia khổng lồ về mọi phương diện. Đối với một quốc gia như Trung Quốc, dễ nhận thấy rằng lãnh đạo của họ một cách tự nhiên thủ đắc một tâm thế bạo ngược và tầm nhìn xa rộng.

Với dân số gần một phần năm dân số thế giới, lãnh đạo của họ không có tầm nhìn, tham vọng chiếm đoạt thiên hạ mới là điều khó hiểu hơn. Nói nôm na, trong cuộc chơi 5 người dễ nhận ra rằng một cá nhân sẽ dễ nảy sinh tham vọng và dễ có cơ hội tranh đoạt làm bá chủ hơn. Nếu so với Việt Nam, dân số một phần bảy mươi của thế giới, một mình Việt Nam sẽ gần như không có tâm thế đoạt thiên hạ, bắt 69 người kia làm chư hầu cho mình.

Như vậy, Việt Nam đã luôn thường trực đối mặt với sự bạo ngược của Trung Quốc, luôn chịu ảnh hưởng tiêu cực và trực tiếp bởi tầm nhìn của lãnh đạo Trung Quốc. Trong hoàn cảnh như vậy, nếu trí thức và lãnh đạo Việt Nam không cảnh giác với tâm thế nhu nhược vốn dĩ là rào cản cho một tầm nhìn xa rộng; không sở hữu một tầm nhìn xa rộng, đoán định được những thay đổi và cơ hội của thời cuộc mà cứ lay hoay hỏi, bàn và giải quyết hậu quả của các vấn đề trong nước và các biến động địa chính trị một cách bị động, họ sẽ để lại một di sản nhãn tiền là một đất nước “không muốn phát triển”, doanh giới thiếu động cơ vươn lên, một giới trí thức lười suy nghĩ, một chính quyền ngày càng lệ thuộc vào Trung Quốc vốn là nước luôn xuất hiện những lãnh đạo với tâm thế bạo ngược và tầm nhìn thôn tính thiên hạ, thiên hạ là thần dân của Trung Hoa (thiên hạ quan).

Dù biết rằng trong lịch sử, thiên hạ quan của lãnh đạo Trung Hoa có lúc đã bi đánh cho vỡ mặt (Mông Cổ, Mãn Thanh từng cai trị Trung Hoa, cũng như nhà Thanh với tâm thế hèn kém vẫn tự coi mình là trung tâm vũ trụ, đã bị tám nước liên quân đánh cho tơi tả).
Cần phải nhận thức rõ ràng rằng, lãnh đạo Trung Quốc bao đời vẫn xem thiên hạ là chư hầu của họ, tất cả các học thuyết phát triển của họ dù vay mượn từ bên ngoài cũng đều phục vụ cho việc làm bá chủ thiên hạ mà trước hết là thôn tính các nước lân bang hèn kém. Nếu các nước nhỏ lệ thuộc vào ý thức hệ của họ, xem đây là tầm nhìn chung, sẽ dẫn đến lệ thuộc, mất tính độc lập trong tư duy. Do không có một tầm nhìn độc lập và chủ động thì cuối cùng sẽ bị rơi vào bẫy, phục tùng thiên hạ quan của họ.

Việc Trung Quốc leo thang các hoạt động quấy phá ở Biển Đông, đặc biệt sự kiện bãi Tư Chính, đã bộc lộ rõ tham vọng của chính quyền Trung Quốc trong việc độc chiếm Biển Đông. Việt Nam cần thể hiện rằng các vấn đề về biên giới lãnh thổ là không thể bị ràng buộc bởi bất cứ rào cản ý thức hệ nào, dù có ngụy trang bằng “tầm nhìn chung”, nhằm trói tay Việt Nam trong việc lên tiếng bảo vệ lãnh thổ của mình. Việt Nam cần cẩn trọng đối với cái gọi là “tầm nhìn chung” mang màu sắc ý thức hệ này, nó có thể khiến chúng ta mất đi sự ủng hộ mạnh mẽ của các quốc gia khác.

Cuối cùng, việc học hỏi trong quản lý kinh tế, quản lý xã hội có thể là cần thiết. Tuy nhiên, nếu quá rập khuôn sẽ dễ dẫn đến sự lệ thuộc và tâm lý ngày càng ỷ lại vào mô hình Trung Quốc. Từ đó dễ dẫn đến sự triệt tiêu sức sáng tạo và tầm nhìn độc lập. Nếu lãnh đạo và giới trí thức trong nước không còn tham vọng tìm ra hướng đi riêng, trang bị một tầm nhìn xa rộng, chủ động cho mình thì sẽ không thể dẫn dắt đất nước đến phồn vinh, mạnh mẽ - là di sản cho con cháu đời sau gìn giữ và phát triển.

Bài học các nước Đông Á nêu ở trên trải qua hai thế kỷ đã chỉ rõ: độc lập tư duy, độc lập về tầm nhìn riêng của dân tộc là khởi đầu của tự cường và thịnh vượng!
“Dẫu cường nhược có lúc khác nhau/Song hào kiệt đời nào cũng có”… Nguyễn Trãi từng nói.
LÊ VĨNH TRIỂN

https://motthegioi.vn/chuyen-hom-nay-c-155/nhan-quoc-hoi-ban-ve-bien-dong-hoan-canh-tam-the-tam-nhin-di-san-123956.html?fbclid=IwAR3CpA85wMxun9BHiRI-BiZTrcjCAQnQj7d0atdA4_ahZcN8hvg-5C4Qzd0



Please to comment

Trien Le Vinh

371 Credits Price: USD/hr
  • Location:
  • Gender:
  • Languages:
  • Transports:
  • Foot
    Bicycle
  • Availability:
  • Night
  • Interest:
  • Art & Culture
    Nature & Environment
About me:

Contact list (43)