Status of Đặng Mai Lan

Đặng Mai Lan

201 Credits Price: USD/hr
  • Location:
  • France - Paris
  • Gender:
  • Languages:
  • Vietnamese
    French
  • Transports:
  • Bus
    Car
    Train
  • Availability:
  • Day
  • Interest:
  • Art & Culture
    Politics & Social Activities
About me:

Contact list (11)

Thưa các bạn và các anh chị,
Sau khi hai tạp chí Văn và Văn Học thay phiên đình bản. Hai vị chủ bút Nguyễn Mộng Giác và Nguyễn Xuân Hoàng đều đã ra đi, đến một nơi không ai biết.
Có thể nói, tôi như một nông dân mất đất. Có viết gì thì cũng để đó, để dành in sách. Và viết rất chậm, lại lười.
Bình thường tôi viết đã khó khăn, giờ lại còn chậm hơn. Kể như cái thuở thức khuya dậy sớm viết bài, gửi bài. Chờ nhận báo, mở từng trang giấy thơm tho ra ngắm nghía trước khi đọc đã thuộc về quá khứ.
Cách đây hai năm, nhà thơ Nguyễn Xuân Thiệp có xin tôi một bài trong tuyển tập « Người Lạ, Người Quen » để đăng trong một tờ báo, số đặc biệt Tết. Vì tựa bài có một cái tên rất Tết là « chuyến tàu cuối năm ». Có trả nhuận bút hẳn hoi.
Tôi cũng không quan tâm nội dung, hình thức, những cây viết cộng tác của tờ báo ấy là những ai? Nhưng tôi thật sự xúc động khi nhìn thấy các bức vẽ minh hoạ trong bài. Người hoạ sĩ tên Bảo Huân hẳn phải đọc bài tôi kỹ lắm, nên anh mới phác hoạ hình ảnh cha tôi, nhân vật tôi viết trong truyện với nhiều chi tiết đặc biệt của ông. Dĩ nhiên là tôi đã xin E.mail cảm ơn anh hoạ sĩ, rồi thôi.
Từ lâu, tôi vẫn nghĩ văn chương tôi chỉ hạp với những tờ báo Văn Học Nghệ Thuật thôi. Suy nghĩ này đã có từ lúc được mời viết báo, bị mấy ông chủ biên cho là tôi « viết văn » chứ không phải báo. Viết báo phải thế nọ thế kia… phải vào thẳng chủ đề, không được cà kê. Tôi cũng lì, trả lời : Rằng quen mất nết đi rồi, mấy anh không thích thì tui ngưng… Cuối cùng những bài viết đó họ cũng đăng, nhưng rồi tờ báo ấy lại đình bản.
Dạo sau này, gặp lại người bạn học xưa. Nghe cô kể chuyện này, chuyện nọ của mấy cây đa, cây đề văn học trước năm 1975 hay quá, nên tôi xúi cô viết… Bài viết của cô chỉ đưa lên báo mạng. Sức viết của cô khá mạnh, chỉ trong hai ba tháng mà viết được tới ba bốn bài. Nên một người bạn khác, cũng là một nhà văn khi đọc cây viết mới này đã gợi ý, tại sao không nói chị ấy đăng báo « Trẻ ». Một tờ báo in, phát hành hàng tuần…

Confinement đã chấm dứt, nhưng mọi chuyện cũng chẳng có gì thay đổi với tôi. Vì cái nghề tôi làm, khó lòng sớm được khôi phục. Thất nghiệp nên tôi cũng ru rú trong nhà. Ra đường lại phải mang khẩu trang. Mệt quá ! Thì thôi tìm lại tờ báo xưa mà cô bạn nhà văn vừa mới nhắc xem nó ra sao !

Cũng không biết phải nói thế nào ? Có lẽ tôi háo sắc. Chỉ nhìn hình màu láng lẫy của bìa báo qua màn hình computer tôi đã cảm thấy thích ngay. Đọc từng bài xong rồi ngẫm nghĩ… Hình như từ nào giờ không biết mình mặc cảm hay dị ứng với những tạp chí bách khoa? Có những bài viết rất ư là « văn chương » của những nhà văn tên tuổi tôi từng đọc và rất thích. Lại gặp cái cô Tủn trên FB mà tôi luôn cười với những status của cô. Rồi có cả nguyên một trang thơ, trang tuỳ bút, trang phụ nữ...
Đâu phải báo bách khoa phổ thông chỉ rặt tin tức thế giới, khoa học, chuyện cộng đồng và những quảng cáo…
Tôi viết thư cho ông chủ báo. Coi như đã hai năm, tôi im hơi, lặng tiếng sau khi lãnh tiền nhuận bút.
« Thưa anh, thưa chị » qua lại trong vài cái mail… chúng tôi bắt đầu thân thiết, cười đùa rôm rã. Một phút ngẫu hứng bất tử, tôi nói với anh là sẽ viết một bài về « nhậu ». Nói xong mới thấy mình liều !
Đi thăm cháu một tuần, tôi vác theo máy. Vừa nấu nướng, vừa trò chuyện chơi đùa với tụi nhỏ. Thế mà tổng cộng chỉ trong ba ngày tôi hoàn tất xong truyện « nhậu », truyện chỉ dài độ bốn trang A 4. Vì nghe chủ báo nói bài viết khoảng hai ngàn chữ là good.
Viết xong rồi tự hỏi, động lực nào mà mình viết nhanh chưa từng thấy vậy ta !
Tôi tìm lại cái cảm giác vui vui, hạnh phúc như ngày xưa viết xong bài rồi gửi đi. Rồi trò chuyện với chủ biên, chủ báo, chờ nhận báo biếu.
Viết đến đây, tôi không biết mình đang quảng cáo dùm tờ báo này hay quảng cáo cho mình nữa. ???
Thì cứ cho là thế đi, dù bài viết mới gửi của tôi, có thể còn nằm dài hạn trong nhà kho của báo. Chưa biết bao giờ mới được xuất kho, vì xem chừng Trẻ khá là rộn rịp văn nhân thi sĩ…

Nhưng muốn mời đi ngắm hoa thì phải dẫn vào vườn. Phải quảng cáo tờ báo trước, thì độc giả mới đọc được bài của mình viết chứ !
Vì vậy, tôi đính kèm vào đây một đường dẫn. Bạn có thể bấm vào đường dẫn này, ghi tên để được nhận báo qua file PDF hàng tuần.
Những nhịp đập sôi động của thế giới trên những góc nhìn sâu sắc. Bao nhiêu câu chuyện liên quan đến đời sống quanh ta. Đương nhiên rất cần thiết, bổ ích và không thiếu những nụ cười mà bạn sẽ tìm thấy. Trẻ mà !
Không ai tra vấn, nhưng xin được nói rõ ràng. Tôi chỉ là một cây viết cộng tác. Tôi không phải thành viên trong cái nhà "Trẻ " này. Thấy họ mở cửa cho vào tự do, thấy kỹ thuật trình bày bài vở đâu ra đó, rõ ràng, không bị rối mắt...
Tôi nghĩ, với những người ở xa như tôi. Chẳng có cơ hội được cầm tờ báo, sẽ thú vị đến ngần nào khi nhận được.
Thân mến mời các bạn ghé vào đọc và ghi tên nếu muốn nhé !
Đặng Mai Lan

a) gởi email về địa chỉ newsletter@trenews.net với đầy đủ
TÊN, HỌ và THÀNH PHỐ nơi mình cư ngụ; hoặc
b) trực tiếp điền đơn điện tử tại: https://baotreonline.com/newsletter


  • Lê Trung Tĩnh, FBfriend  and  3 others  like this.
    • FBfriend  Cảm ơn chị Mai Lan. Ôi có mục tìm bạn 4 phương giống LivenGuide :) 03:21 11/08/2020
    • Tran Thi Diem Chau  "Có lẽ tôi háo sắc " 18:41 20/12/2020
    • Tran Thi Diem Chau  Em đùa nhé chị Mai Lan:))) Đàn ông háo sắc khác với con chữ háo sắc 21:50 15/01/2021
Please to comment

Đặng Mai Lan

201 Credits Price: USD/hr
  • Location:
  • France - Paris
  • Gender:
  • Languages:
  • Vietnamese
    French
  • Transports:
  • Bus
    Car
    Train
  • Availability:
  • Day
  • Interest:
  • Art & Culture
    Politics & Social Activities
About me:

Contact list (11)